Nỗi khổ của đàn ông!
Đời thằng đàn ông có ba cái khổ : mê giày, nghiện cà phê, si đắm đàn bà.
Mê giày thì tốn tiền mua giày, đỏ mắt săn tìm chọn lựa, rồi lại tốn công chăm cho giày đẹp bóng loáng để lần nào lên chân cũng êm mềm, thanh thoát. Mỗi bước đi là một bước tự tin, hai bước tự sướng trong lòng. Nghiện cà phê thì nặng đô hơn, bởi ngày nào không có là bứt rứt, bần thần. Người ngợm thiếu sức sống, cái cảnh không có cafein chảy trong huyết quản mỗi ngày quả thực là một cực hình đáng sợ nhất. Còn dư vị của một ly cà phê ngon, đúng gu, đúng cảnh người cần thì quả thực mọi cao lương mĩ vị trên đời này chẳng thể sánh bằng. Từng giọt cà phê đượm tâm tình khiến cho con người ta bừng tỉnh, vươn mình ra khỏi vùng tối uể oải và mỏi mệt của cuộc sống. Vậy còn si đắm đàn bà thì sao? Cái này có lẽ dùng từ ' khổ ' thôi thì nhẹ nhàng bỏ mẹ đi được. Giống đực chúng tôi thường ít khi thừa nhận bản thân đang ở tình trạng này. Không phải vì e ngại, hay sợ bộc lộ ra ngoài cái sự si đắm này sẽ khiến cho họ trở nên bớt mạnh mẽ đàn ông đi trong mắt người khác. Có nhiều người lầm tưởng giữa si đắm một ai đó với việc bi lụy trong tình cảm chông chênh và thất bại nhiều lần. Ở một tầng thứ cảm xúc trên cả mê mẩn và cả sự nghiện không thể dứt bỏ thì mọi lời lẽ định nghĩa ắt hẳn đều trở nên thừa thãi.
Giày đẹp họ có thể dừng mua, có thể thay thế đôi mới, và cũng có thể thanh lý bớt cho người khác khi mà tủ giày của bản thân trở nên quá đầy mà không sao đi hết được. Cà phê ngon khó tìm vị hợp, nhưng để chung thân với một vị cà phê ở một quán quen duy nhất trong cuộc đời - không bao giờ thay đổi. Điều này cũng trở nên thật khó khăn và không thực tế cho lắm. Sẽ đến lúc người ta muốn thử trải nghiệm mới, hương vị xa lạ, ở một nơi nào đó cũng xa lạ không kém. Họ có thể quay về thủy chung với ly cà phê quen thuộc, nhưng chưa chắc đã phải vì đó là ly cà phê được pha ngon nhất, ở một nơi đẹp nhất. Mà đơn giản chỉ là vì 'quen'. Cà phê có nhiều cách để thưởng thức và tận hưởng. Giày đẹp có nhiều cách để phối đồ muôn hình vạn trạng. Nhưng với si đắm đàn bà ư? Tôi từng được nghe rằng : Đấy là thứ cảm giác chó má. Nó chạy dọc từng tế bào của người ta, và mặc kệ năm năm tháng tháng qua đi, cơ thể họ mang một thứ kháng thể ngược đời, nó không đối chọi lại với cảm xúc mãnh liệt mà chỉ làm chúng thêm nguy kịch. Biểu hiện là những con người khóc trong hạnh phúc, mỉm cười trước bình yên, rồ rại trong một phút yếu lòng và mỗi khi mất kiểm soát lại chạnh.
Tôi nghĩ chẳng ai mong muốn mình chịu khổ. Nếu trong khổ đau không phải khởi nguồn của hạnh phúc thì mọi sự đã chẳng có cơ hội để bắt đầu. Hãy thử tưởng tượng một ngày bạn đưa người phụ nữ của mình đến một quán cà phê ngon cùng thưởng thức, mặc trên mình bộ suit theo kiểu Ăng Lê, trên chân là một đôi Spectator củ nghệ. Không khí của một buổi sáng trong lành nơi quán nhỏ cũng dường như ngưng đọng lại bởi đôi mắt của người đối diện, khi ấy liệu ai có thể cầm nổi lòng mình trước nụ cười điểm môi son đang cùng mình tận hưởng cuộc sống.
Mê giày thì tốn tiền mua giày, đỏ mắt săn tìm chọn lựa, rồi lại tốn công chăm cho giày đẹp bóng loáng để lần nào lên chân cũng êm mềm, thanh thoát. Mỗi bước đi là một bước tự tin, hai bước tự sướng trong lòng. Nghiện cà phê thì nặng đô hơn, bởi ngày nào không có là bứt rứt, bần thần. Người ngợm thiếu sức sống, cái cảnh không có cafein chảy trong huyết quản mỗi ngày quả thực là một cực hình đáng sợ nhất. Còn dư vị của một ly cà phê ngon, đúng gu, đúng cảnh người cần thì quả thực mọi cao lương mĩ vị trên đời này chẳng thể sánh bằng. Từng giọt cà phê đượm tâm tình khiến cho con người ta bừng tỉnh, vươn mình ra khỏi vùng tối uể oải và mỏi mệt của cuộc sống. Vậy còn si đắm đàn bà thì sao? Cái này có lẽ dùng từ ' khổ ' thôi thì nhẹ nhàng bỏ mẹ đi được. Giống đực chúng tôi thường ít khi thừa nhận bản thân đang ở tình trạng này. Không phải vì e ngại, hay sợ bộc lộ ra ngoài cái sự si đắm này sẽ khiến cho họ trở nên bớt mạnh mẽ đàn ông đi trong mắt người khác. Có nhiều người lầm tưởng giữa si đắm một ai đó với việc bi lụy trong tình cảm chông chênh và thất bại nhiều lần. Ở một tầng thứ cảm xúc trên cả mê mẩn và cả sự nghiện không thể dứt bỏ thì mọi lời lẽ định nghĩa ắt hẳn đều trở nên thừa thãi.
Giày đẹp họ có thể dừng mua, có thể thay thế đôi mới, và cũng có thể thanh lý bớt cho người khác khi mà tủ giày của bản thân trở nên quá đầy mà không sao đi hết được. Cà phê ngon khó tìm vị hợp, nhưng để chung thân với một vị cà phê ở một quán quen duy nhất trong cuộc đời - không bao giờ thay đổi. Điều này cũng trở nên thật khó khăn và không thực tế cho lắm. Sẽ đến lúc người ta muốn thử trải nghiệm mới, hương vị xa lạ, ở một nơi nào đó cũng xa lạ không kém. Họ có thể quay về thủy chung với ly cà phê quen thuộc, nhưng chưa chắc đã phải vì đó là ly cà phê được pha ngon nhất, ở một nơi đẹp nhất. Mà đơn giản chỉ là vì 'quen'. Cà phê có nhiều cách để thưởng thức và tận hưởng. Giày đẹp có nhiều cách để phối đồ muôn hình vạn trạng. Nhưng với si đắm đàn bà ư? Tôi từng được nghe rằng : Đấy là thứ cảm giác chó má. Nó chạy dọc từng tế bào của người ta, và mặc kệ năm năm tháng tháng qua đi, cơ thể họ mang một thứ kháng thể ngược đời, nó không đối chọi lại với cảm xúc mãnh liệt mà chỉ làm chúng thêm nguy kịch. Biểu hiện là những con người khóc trong hạnh phúc, mỉm cười trước bình yên, rồ rại trong một phút yếu lòng và mỗi khi mất kiểm soát lại chạnh.
Tôi nghĩ chẳng ai mong muốn mình chịu khổ. Nếu trong khổ đau không phải khởi nguồn của hạnh phúc thì mọi sự đã chẳng có cơ hội để bắt đầu. Hãy thử tưởng tượng một ngày bạn đưa người phụ nữ của mình đến một quán cà phê ngon cùng thưởng thức, mặc trên mình bộ suit theo kiểu Ăng Lê, trên chân là một đôi Spectator củ nghệ. Không khí của một buổi sáng trong lành nơi quán nhỏ cũng dường như ngưng đọng lại bởi đôi mắt của người đối diện, khi ấy liệu ai có thể cầm nổi lòng mình trước nụ cười điểm môi son đang cùng mình tận hưởng cuộc sống.


Nhận xét
Đăng nhận xét